Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

(31) Dương Quốc Định - Ảnh khỏa thân nghệ thuật - (Nam Phương)

Ảnh nude nghệ thuật đã xuất hiện từ khá lâu rồi, nó cũng là một loại hình nghệ thuật nhiếp ảnh thật sự nhưng không phát triển mạnh, rầm rộ vì lý do định kiến xã hội với loại ảnh này vẫn còn. Nhưng có thể nói ảnh khỏa thân nghệ thuật là một thể loại rất nhân bản. Chụp ảnh khỏa thân chính là khám phá, ca ngợi và tôn vinh vẻ đẹp thuần khiết, thánh thiện mà tạo hóa đã ban tặng riêng cho con người, đặc biệt là phụ nữ.

Chùm ảnh này chia sẻ bởi tác giả tháng 11/2015.

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

CẢO THƠM LẦN GIỞ !
Không biết môn Lịch sử nhà ta có là 'nạn nhân' cùng chiến thuật, theo số phận từng bước như biên đảo Biển Đông từ từ Hán hóa hay không !? Khô khan, cắt giảm, một chiều, thiếu sinh khí ..rồi tính đường tháo bỏ !? Bản dịch Nam Quốc Sơn Hà của cụ Trần Trọng Kim bị cưỡng chế thô bạo, chắc cũng 'đúng qui trình'!


Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời !
Một bản dịch hào hùng đanh thép được chấp nhận qua rất nhiều thế hệ lại được biện dẫn lòng vòng, vô lối "hiểu được cặn kẽ bài thơ không đơn giản. Không có văn bản nào dịch hoàn thiện cả".. Vì bản củ "êm tai nhưng không đáp ứng tiêu chuẩn cao nhất", "bản dịch nói lên vấn đề bờ cõi, biên giới nên đã cân nhắc rất nhiều"..Thế nên:" Vằng vặc sách trời chia xứ sở" thế cho " Rành rành định phận tại sách trời", vì 'định phận' không là 'bờ cõi' như ' xứ sở' !? Và vì "vằng vặc vừa sáng vừa rõ ràng, nó cụ thể và ý nghĩa hơn rành rành" !? Nên được thay bằng bản dịch "cụ thể" :
Sông núi nước Nam vua Nam ở
Vằng vặc sách trời chia xứ sở
Giặc dữ cớ sao phạm đến đây
Chúng mày nhất định phải tan vỡ”
Người ta ca Hán lên.. bộ dưới bộ trên, giảng giải dịch thuật 'tín, đạt, nhã' rồi phán theo cho là bản dịch của cụ Trần 'hay nhưng chưa hẳn đã đạt', không toát ''hết chiều sâu, tính minh triết của nguyên tác'' ! ?
Không biết bao đời Thượng thư bộ học trước có "cân nhắc" chuyện dịch thuật không !? ..Và hàng bao nhiêu thế hệ qua đi, chắc không hiểu đúng "tiêu chuẩn cao nhất" và tính "minh triết" của bài thơ này !?!
Không hiểu dịch thuật một bài thơ cổ Hán cần nghĩa từ sát hay phải lột tả được thần thái, khí khái của tác phẩm ! Nguyên tác tự hơn ngàn năm, vốn có cảm giác, ngôn ngữ lúc đó với cái thần hồn dịch thuật ngày nay có phải khác đi đôi chút không !? Khi để " hiểu được cặn kẽ " thì phải thấu tới giới hạn ngôn ngữ, tâm linh ý thức của nguyên tác với hoàn cảnh xã hội, cảm xúc ngôn từ của con người lúc ấy ..Và sự tương tác dịch, thuật, ngôn ngữ, mục đích và đối tượng cần hướng định của bản dịch trong thời hiện tại.
Một bài thơ được tạo xưng là bài thơ "Thần" nhằm khích lệ trăm dân, tướng sĩ, viết bằng ngôn ngữ tượng hình trong niềm tin thiên mệnh trước một trận đánh lớn ..Cái giá 'nhân văn' đúng với cảm xúc, suy nghỉ, ngôn ngữ con người trong thời đại đó ..là tất yếu !, Và bản dịch của Cụ Trần đã 'lột' và được chấp nhận trong thời chúng ta, xuyên suốt gần thế kỷ !
Thời đại ngày nay mà đem mật ong viết lên lá bồ đề hai chử "Đại cục" thì dân Việt này được một trận cười vỡ bụng !? Đao búa quân thù đang giáng xuống mà bảo trăm dân chờ cho 'chính chủ' "Thủ bại hư" thì .."Việt nam tôi đâu ?" là cái chắc !!!
Không một bản văn cổ nào còn lại tới ngày nay lại không có tính hàn lâm minh triết cả ..Nhưng nó thuộc Hàn viện, trong bản gốc Hán, trong bản dịch Hán-Việt, trong lời bình giảng của thầy cô trên lớp.. Có câu "Ý tại ngôn ngoại", bản dịch thân quen này là bản dịch không những phù hợp đưa vào giáo khoa phổ thông, mà nó còn có tính phổ quát, gần gũi với mọi giai tầng xã hội, qua quá trình non thế kỷ !
Lấy lý do sát từ, sát nghĩa, viện 'thâm ý' người xưa(!) để thay bằng một bản dịch khác, mà lờ đi tác giả bản dịch củ và cả rất nhiều những người từng học bản dịch đó cũng đã là "Những người muôn năm củ" ! Bản dịch được nhân gian và thời gian chấp nhận ..nó đã là Một tác phẩm !
Bản dịch mới làm giảm nhẹ tính kích thích chiến đấu của nguyên tác và bản dịch cũ (vằng vặc, giặc dử, sao phạm,chúng mày, tan vỡ)*, làm thụ động lòng ái quốc trong tình hình hiện nay ! Bản dịch mới dựa vào ngôn ngữ hàn lâm, bỏ qua cái hồn, tính cách của nguyên tác để xoa dịu lòng dân, hòng biện minh cho thái độ nhà cầm quyền hiện tại trước vận mệnh mong manh bờ cõi !
Với một đạo quân truyền kiếp mộng xâm lăng, nhất là trước những ngông cuồng, ngang ngạnh trong tình hình Biển Đông hiện tại ..Mà một bản dịch mạnh mẽ, có bề dày Lịch sử như thế lại bị đem ra 'xét lại' cấu tứ ngôn từ, thay thế bằng bản khác của những "nhà Hán học cự phách" hơn và có công Cách mạng hơn ! Cho nó nhẹ nhàng phù hợp hơn, cho nó 'văn hóa' với 'vận mệnh' hơn, cho nó 'tương đồng' với 'tương quan' hơn ! ..Thì có lẻ xám ngét một góc nhìn nào đó "Trăng Trung quốc sáng hơn trăng.." xứ mình, là não trạng nô lệ thâm căn mà những Trí thức yêu nước cần thức tỉnh !!!
Nếu không trả lại bản dịch của Cụ Trần Trọng Kim vào chương trình giáo khoa phổ thông, nếu môn Lịch sử bị xóa bỏ hay gán ghép tích hợp gì đó, thì hiện tại mãi mãi là đống rác sẽ được gìn giữ, trân trọng ở tương lai !!!

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Đi về đâu nước Nga? 

Lưu Trọng Văn

Vâng, một nước Nga hoàn toàn khác và có thể không khó để khẳng định nước Nga  ấy sẽ là cường quốc số một về kinh tế chứ không phải Hoa Kì hoặc bất cứ nước nào khác.Vâng, một nước Nga của văn minh. Vâng một nước Nga chắc chắn dẫn dắt châu Âu.Vâng,một nước Nga không dễ gì có cơ hội cho chủ nghĩa phát xít của Hitle ung dung dẫm gót dày khắp châu Âu cũng như trên chính nước Nga vĩ đại.



 (Lưu Trọng Văn)

Nước Nga sẽ không thể như hôm nay nếu  như năm 1917 Chính phủ tư sản của Karenxki theo kinh tế tư bản- kinh tế thị trường và chế độ nghị viện dân chủ (mặc dù còn ở dạng sơ khai ) bị lật đổ bởi Cách mạng tháng Mười do Lenin lãnh đạo.
Vâng, một nước Nga hoàn toàn khác và có thể không khó để khẳng định nước Nga  ấy sẽ là cường quốc số một về kinh tế chứ không phải Hoa Kì hoặc bất cứ nước nào khác.Vâng, một nước Nga của văn minh. Vâng một nước Nga chắc chắn dẫn dắt châu Âu.Vâng,một nước Nga không dễ gì có cơ hội cho chủ nghĩa phát xít của Hitle ung dung dẫm gót dày khắp châu Âu cũng như trên chính nước Nga vĩ đại.
Nhưng lịch sử không bàn chữ ... “nếu”.
Gã xin không ngồi cùng chú gấu Misa tiếc nuối và trách móc những gì đã kéo nước Nga với 15 triệu km vuông đất đai giàu có và lớn nhất thế giới cùng một dân tộc tinh hoa ấy  đang trong thế  bị bao vây, cô lập và mắc cạn cái bẫy trung bình nhàng nhàng  chả ra ông chả ra thằng như ngày hôm nay.
Những ngày này lang thang trên nước Nga gã nhận ra nhiều điều và như mùa đông năm 1988 ấy gã từng dự báo Liên Xô đổ sụp thì gã hôm nay không ngần ngại dự báo rằng trong thời gian không xa nữa triều đại của tổng thống Putin sẽ được thay thế bởi một triều đại khác nếu chính triều đại của Putin  không tự thay đổi.
Bất chấp ngài tổng thống Putin ấy vừa được một tổ chức toàn cầu bình bầu trong ba năm liên tiếp là người có quyền lực nhất thế giới, và bất chấp cũng chính ngài tổng thống lúc này đây được sự ủng hộ của hơn 80/100 dân Nga sau sự kiện Krime trở về với nước Nga và những cú không kích bọn khủng bố IS tại Siri.
Tại sao? Cũng chỉ là câu chuyện của quy luật.
Nước Nga phải thuộc về châu Âu, phải là một phần máu thịt không thể tách rời của cả nền văn minh châu Âu và là động lực đẩy châu Âu là vùng phát triển bền vững nhất của nhân loại. Mọi chiến lược nào không hướng tới xu thế quy luật này đều dẫn nước Nga tới ngõ cụt.
Liên bang Xô Viết đã vô cùng sai lầm khi không theo quy luật này mà bo bo một khối với vài nước Đông Âu cô lập với châu Âu văn minh còn lại đã bị sụp đổ.
Nước Nga thời Putin cũng đang đi trên vết xe đổ ấy.
Sau sự sụp đổ của Liên Xô mà nguyên nhân trước hết là sự sụp đổ của nền kinh tế cùng hệ tư tưởng lỗi thời kìm hãm sức đẩy của con người, thì nước Nga thực sự cũng bị sụp đổ bởi chính những nguyên nhân trên.Lẽ ra sau cú sốc khủng hoảng ấy nước Nga phải biết mình là ai, mình đang ở đâu và con đường mình sẽ phải đi như thế nào để khôn ngoan thu mình lại, trước mắt biết khiêm nhường như nước Nhật, nước Đức sau thất bại thế chiến thứ Hai lặng lẽ khôi phục lại nền kinh tế, trước hết là nền kinh tế rồi từng bước đẩy nền kinh tế phát triển bền vững. Rất nhiều thương hiệu sản phẩm phục vụ dân sinh hàng đầu của Nhật và Đức từ phát triển công nghệ đã ra đời chính trong giai đoạn âm thầm này để rồi vươn lên chiếm lĩnh thị trường  thế giới. Putin không lái nước Nga đi con đường đó vì vẫn say sưa cái hào quang là cường quốc quân sự và quyền lực mạnh một thời của Liên Xô trước đây cùng cái gọi là tinh thần tự hào dân tộc Nga và  ảo tưởng một nước Nga vẫn rất giàu có, không thấy rõ sức mạnh của nền kinh tế là công nghệ sản xuất chứ không phải lợi nhuận từ bán tài nguyên như dầu mỏ .
Nhưng giờ đây đã bắt đầu có những người Nga không chấp nhận cái vỏ bọc cường quốc quân sự ấy.
Nhưng giờ đây khi giá dầu thô bị đánh rớt thảm hại, nguồn thu kinh tế  thực sự ăn đong.
Và theo thời gian khi cuộc sống  trở lại là chính nó thì càng nhiều hơn người Nga đứng về phía những người không chấp nhận kia.Một cựu sĩ quan quân đội Nga ở Riazal nói thẳng với gã:Người Nga chúng tao cần gì những tàu ngầm Kilo, những tàu bay Sukhoi, những tên lửa hạt nhân? Chúng tao không cần những thương hiệu vũ khí giết người ấy. Chúng tao cần một nước Nga với những thương hiệu hàng đầu thế giới những sản phẩm máy móc, hàng tiêu dùng, công nghệ, đồ điện tử mà thế giới phải săn tìm. Chả có. Suốt thời Xô viết không có đã đành, thời ông Putin cũng chẳng có thương hiệu hàng hóa Nga nào mà thế giới biết đến hết. Chả lẽ bây giờ nhắc đến sản phẩm của Nga lại nói tới rượu Vodka?
Một bác công nhân sửa chữa đường khi ngừng tay rít thuốc lá nói với gã:Cuộc sống nặng nhọc,15 ngày tao làm việc ở thành phố,15 ngày phải về quê cải thiện  thêm cái ăn.Mày đừng hỏi lương công nhân bọn tao. Bí mật quốc gia đấy.
Một bà bán dạo găng tay và tất trước cửa Metro Komxmolxkaia :Một ngày tao lời được bao nhiêu ư?Không chết.Thương tao già cả thì mua hàng cho tao đi, hỏi tao sống ra sao thì tao được cái tích sự gì? Mấy ông đi xe hơi sang trọng kia nói, tụi tao khổ là do bọn phương tây cấm vận. Thế tại sao bọn phương tây cấm vận chỉ có bọn dân như tao khổ mà họ không khổ, mà ngài tổng thống không khổ?
Trên Quảng trường Đỏ gã thấy quẩn quanh một cụm ba ông đóng vai Lenin, Xtalin và Putin rất giống, giống cả từng cử chỉ cái nheo mắt, cái ngậm tẩu hút thuốc, cái xốc comple đen nhún vai của ba nhà lãnh đạo nổi tiếng kia. Ế khách chụp hình chung, ông đóng vai Lenin thì rút điện thoại di động ra, alo, a lố gì đó. Còn ông đóng vai Xtalin thấy gã, gạ gẫm gã chụp hình chung. Gã  chọc, ngài muốn chụp hình chung với tôi à, 5 rup danh dự thôi.Ông đóng vai Xtalin trong bộ đồ nguyên soái ngực đầy huân chương toét cười rung rung hàng râu mép rậm rịt:Ngài ở Việt Nam à? Tôi từng là sĩ quan hải quân đóng ở Cam Ranh hai năm. Tôi lấy giá rẻ hữu nghị cho.1000 rúp.Gã trố mắt lắc đầu.500 rúp. Gã vẫn lắc đầu. Gã chợt thấy thương người nghệ sĩ đường phố ấy.Nhưng gã không muốn chụp hình với nhân vật mà ông đóng.Không! Không bao giờ. Gã chỉ ước lúc này ông ta cởi bỏ tất cả bộ quân phục nguyên soái kia, vứt hết, vứt hết chỉ còn lại chính ông một người Nga chân chất thật thà tốt bụng như bao người Nga khác mà gã từng gặp, từng yêu quý để có thể cùng ông bên vỉa hè kia chia nhau một quả táo cuối thu, một chút rượu vodka nồng xua cái lạnh đông sắp về trên quảng trường mênh mang gió này. Và rồi được nghe ông hát Klika, ekh Klika... trong tiếng đàn balailaika...Thật là hạnh phúc khi gã tạm biệt ông được chia cùng ông những đồng rúp cuối cùng trong túi gã.
Ê! Putin! Putin! 
Một du khách vẫy gọi chàng đóng vai tổng thống. Tiếng gọi cắt dòng tưởng tượng vớ vẩn của gã đưa gã vế thực tại. Ông đóng vai Xtalin không chèo kéo được gã lúc này đang tiến tới con mồi mới  đó là một tốp du khách người Trung Quốc. Nghe tiếng gọi chàng đóng vai tổng thống hân hoan tiến tới một tay cao lớn chiếc quần bò bó sát cặp đùi chắc nịch. Gã không thể nghe được cuộc ngã giá chụp hình với “tổng thống” thế nào, nhưng nhìn cử chỉ nhún vai của nghệ sĩ đường phố với cái cười kèm theo cái phủi tay của tay cao lớn kia, gã đoán cuộc “mua bán” thất bại.
Gã đến bên tay cao lớn kia dò hỏi:
- Mày không chịu  giá chụp với “tổng thống” à?
- Ông ấy không chịu chụp với tôi mặc dù tôi ra giá gấp đôi.
-Tao không hiểu.
-Tôi bảo phải chụp kiểu hình tôi đang dơ nắm đấm vào mặt “tổng thống”. “Tổng thống” bảo mày muốn tao bị tước giấy phép hành nghề à?
Trên  xe taxi, giữa đại lộ nghìn nghịt xe hơi bóng loáng, hiện đại, chàng lái xe chừng 40 tuổi  khi nghe gã kể lại câu chuyện nắm đấm và người nghệ sĩ đóng vai tổng thống, nói với gã: Tôi đố anh thấy được chiếc xe hơi nào do Nga sản xuất đấy. Hì, cái xe Volga kia kìa có khác gì một đống rác di động. Tôi chả biết các ông chủ Nga giàu có và các ngài tổng thống, thủ tướng Nga có thấy đó là nỗi nhục không? Cánh lái xe taxi tụi tôi hàng ngày thấy cảnh này không những thấy nhục mà còn thấy tức sôi lên. Mẹ kiếp!
Mẹ kiếp. Thực ra là một câu chửi tục hơn nhiều nhưng vì lịch sự gã đành giảm nhẹ cái chất tục của nó đi...cỡ chín phần.
Đi về đâu nước Nga?
Gã không muốn kết ở một câu hỏi mang tính vu vơ này.
Gã muốn chính mình trả lời vì thực ra đó chính là niềm đau đáu của gã, gã không thể không thừa nhận rằng sự đau đáu ấy xuất phát từ tình yêu của gã với nước Nga mà gã từng có một thời trẻ  gắn bó.
Nước Nga hãy thu vây cánh lại.
Nước Nga hãy dũng mãnh tiêu diệt nhóm lợi ích tư sản đỏ - những kẻ tước đoạt hầu hết tài nguyên, nguồn lực kinh tế của nhân dân  Nga sau khi Liên Xô sụp đổ đang tạo thành chiến lũy quanh thế lực cầm quyền , đang thao túng nền kinh tế Nga, đang ngăn cản những nhà tư sản nhân dân chân chính làm chủ vận mệnh đất nước.
Nước Nga khiêm nhường mở cửa làm bè bạn với cả châu Âu và nhanh chóng hòa nhập vào châu Âu đóng góp những giá trị, tài nguyên vô cùng to lớn của mình cho sự phát triển của châu Âu rồi từ đó nhận được sự đầu tư toàn diện từ châu Âu về công nghệ, năng lực quản lí,tác phong công nghiệp, xã hội dân chủ, phẩm chất công dân- những thứ mà hiện tại giữa nước Nga và nền văn minh châu Âu đang là khoảng cách rất xa.
Nước Nga sẽ mạnh lên, rồi sẽ vươn lên hàng đầu châu Âu chính nhờ lực đẩy của sức mạnh của cả châu Âu.
Nước Nga đi về đâu?
Nước Nga ấy không chỉ có một Krime mà có cả châu Âu.
Gã hiểu có những thế lực không muốn điều ấy và đã, đang, sẽ tìm mọi cách ngăn cản tiến trình ấy. Nhưng quy luật là quy luật không ai có thể cưỡng được hết.
Nếu thành công theo quy luật ấy, Putin sẽ trở thành tổng thống vĩ đại nhất của nước Nga không bởi cái quyền lực mà ông ta đang có mà bởi tình yêu một nhà của cả châu Âu văn minh với nước Nga, với người Nga.Và lúc ấy anh chàng nghệ sĩ đóng vai Putin chắc chắn sẽ khoái trí khi có ai đó dứ dứ nắm đấm vào mình vì không còn trong anh ta nỗi sợ hãi nào nữa.
7.11.2015
 http://ethongluan01.blogspot.com.tr/2015/11/i-ve-au-nuoc-nga-luu-trong-van.html

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

SÀI GÒN BIỂU TÌNH CHỐNG TẬP CẬN BÌNH

bbthnc 1 tại HUỲNH NGỌC CHÊNH - 4 giờ trước
* Huỳnh Ngọc Chênh* Dù một số anh chị em trong lực lượng nòng cốt đã bị ngăn chặn tại nhà, nhưng vẫn có gần 200 người đã tề tựu về tượng đài Trần Hưng Đạo tại công trường Mê Linh quận 1 Sài Gòn để tham dự cuộc mít tinh phản đối Tập Cận Bình do câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đứng ra kêu gọi và tổ chức. Sau cuộc mít tinh trong ôn hoà, nhóm chủ chốt CLB Lê Hiếu Đằng đã đến văn phòng đoàn đại biểu QH của TP HCM để trao thư phản đối cho Quốc Hội. Toàn bộ anh chị em trẻ và các thân hào nhân sĩ còn lại biến buổi mít tinh thành cuộc biểu tình trong ôn hoà và trật tự. Đoàn biểu tình cùng với nhiều ... thêm » 
......
Hà nội :
 

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

 Màn diển cung đình !
Chủ nghĩa xã hội chủ trương hệ thống kinh tế-xã hội với công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nếu nói rằng chủ nghĩa xã hội là bước chuyển giữa chủ nghĩa tư bản tiến lên chủ nghĩa cộng sản, thì phải thực thi công cuộc đánh đổ tư sãn mại bản, quốc hữu hóa toàn bộ nền kinh tế. Chủ nghĩa xã hội là một thời kỳ quá độ mà kinh tế xã hội phải "sở hữu toàn dân" và  "Nhà nước quản lý" với những cơ quan nhà nước điều hành, nắm chức năng kinh doanh kinh tế ..Hay nói đúng hơn quản thúc sản xuất và phân phối tiêu chuẩn.
 Sau ''diệt đế quốc Mỹ, phá tan bè lủ bán nước'' công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh cũng "long trời lơ đất" như cải cách ruộng đất. Mô hình kinh tế chủ nghĩa xã hội với Hợp tác xã, Xí nghiệp quốc doanh.. Cơ sở tư duy cào bằng gốc thất bại với một nền kinh tế hấp hối, xã hội bấn loạn với thực trạng 'cả nước buôn lậu'.
 Chủ nghĩa xã hội Việt nam hiện nay sau những cơn 'phê và tự phê' mang tên 'Đổi mới tư duy' trong chênh vênh, chập choạng ..Với chủ trương kinh tế thị trường định hướng xhcn, nên mới chấp nhận tư duy ''Doanh nghiệp", với doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp nhà nước là ''những quả đấm thép' làm chủ đạo.. Qúa nhiều những ưu tư thay đổi hay là chết ..cũng đang hồi hấp hối !
 Bởi chính trị là kinh tế hay kinh tế tương ứng với cơ chế của nó. Sản phẩm kinh tế xhcn làm ra sự cô độc, hoang dã, đọa đầy người dân Bắc Hàn. Còn kinh tế thị trường trong cơ chế độc quyền phải cắm đuôi định hướng xhcn buộc phải hoài thai những vĩ trùng man dại cấu xé chính cơ thể của nó !
 Một ông thủ tướng, những ông Bộ trưởng chuyên ngành.. dẩu có tài năng có lòng chính trực và có thi triển tài tình ..thì công pháp cũng đến hồi tẩu hỏa ! ..Bởi một cơ chế độc đảng , bè phái, con ông cháu cha.. thì Quốc hội là gì ? Tầm và lực có lớn hơn ai ? Làm sao thực thi quyền lực cao nhất khi chỉ là cơ quan 'cao nhất' thể chế hóa Cương lĩnh Đảng ! _ Ba  trong một thì chỉ là vai diển !
 Đi trên con đường chẳng đáng gọi con đường , vô định không biết đâu là bến đổ ! ..Là ý của một Bộ trưởng, cũng tựa như câu nói của lảnh đạo đảng cao cấp "Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa" ! Những câu cạn lòng cáo biệt dọn đường về sống cùng dân, những lúc cương diển  dịu dân cho có bề tri tuệ, dân chủ ! ..Dẩu sao nó cũng là điểm gút rất 'biện chứng' cho màn diển kế cùng !!!
Chẳng có gì là căn cơ luận lý kinh tế nào cả, chẳng cần đang lên hay nhiều mặt hạn chế nào cả, với những con số nay nhỏ mai to, với những chiêu trò lăng-xê, dè bỉu.. đều do tình hình chiến sự cung đình đang hồi giằng co, đổi chác quyết liệt !
Chẳng biết là ai "ngu quá lợn
Cho nên quân nó dể làm quan" !?!
 http://truongduynhat.org/chinh-phu-khong-phai-la-co-quan-kinh-doanh/
 http://www.ijavn.org/2015/11/chinh-phu-khong-nhan-thuc-ung-vai-tro.html

Chính phủ 'không nhận thức đúng vai trò'?

Việt Nam Thời Báo (IJAVN) tại Việt Nam Thời Báo - The Vietnam Times - Hội nhà báo độc lập Việt Nam - 10 giờ trước
*Trương Duy Nhất* *Nhiều nội dung trong bản báo cáo tổng kết của Thủ tướng Dũng đã bị ông Nguyễn Đức Kiên phản bác* *Phát biểu trên vneconomy.vn ngày Chủ nhật 1/11/2015, Phó chủ nhiệm Uỷ ban kinh tế quốc hội Nguyễn Đức Kiên cho rằng Chính phủ đã hiểu sai chức phận của mình. Ông nói “Chính phủ là cơ quan quản lý hành chính nhà nước” chứ không phải “cơ quan kinh doanh”.* Theo ông Kiên, kết quả tái cơ cấu nền kinh tế của chính phủ nhiệm kỳ qua là “không thấy có nhiều điểm sáng”. Nhận định trên, có thể nói như cú vỗ mặt sau bản báo cáo tổng kết “bảo đảm, nâng lên, đẩy mạnh, tích cực... thêm »

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Giải Hoà bình Khổng Tử: khi triết gia bị gả bán

Tuấn Khanh
clip_image001
Trong cuộc đời của mình, Khổng Tử không có nhiều chuyện yêu đương, ngoại trừ là chuyện lấy vợ vào năm 19 tuổi, với thiếu nữ có tên là Nguyên Quan Thị. Thế nhưng vào thế kỷ 21, trong bàn tay của Bắc Kinh và giới tư bản thân chính quyền, Khổng Tử đáng thương trở thành người bị ép phải se duyên với nhiều nhà độc tài trên thế giới.
Khổng Tử, thánh nhân tư tưởng của các đời chế độ phong kiến nhà Hán. Ông mất năm 479 (trước Công Nguyên), để lại một di sản bền vững về bổn phận tận trung cho giai cấp cầm quyền, bất luận chế độ đó có mục nát hay tàn bạo đi nữa. Có lẽ vì vậy, chính quyền Bắc Kinh luôn muốn xiển dương quan điểm này, hủ bại hoá toàn bộ các thế hệ trẻ lớn lên trên đất nước Trung Quốc, rằng cách mạng, dân chủ hay thay đổi đều là xấu xa hoặc cần phải bị tuyệt diệt.
Năm 2010, khi Nobel Hoà Bình trao cho ông Lưu Hiểu Ba, một nhà tranh đấu cho nhân quyền và tự do, Trung Quốc đã tức giận và tuyên bố rằng giải thưởng này không công chính và “đã tạo ra 1,3 tỷ người bất đồng”. Ngay sau đó, hậu thuẫn cho giới doanh gia thân chính quyền, Bắc Kinh đã cho hình thành giải thưởng Hoà bình Khổng Tử – còn được ví von là Nobel Hoà bình Khổng Tử, nhằm đối chọi lại với giải Nobel Hoà bình hằng năm.
Đây cũng là giải thưởng có nhiều tai tiếng nhất, kể từ khi ra đời đến nay. Người nhận giải thưởng Hoà bình Khổng Tử đầu tiên là ông Liên Chiến, cựu phó tổng thống Đài Loan, đã từ chối sang Bắc Kinh nhận giải theo lời mời, hơn nữa, ông còn nói rằng chẳng biết gì đến giải thưởng gọi là “Hoà bình Khổng Tử” này.
Nhưng từ sau mùa giải đầu tiên mang tính “rửa mặt” này, Nobel lập tức phát huy vai trò công cụ chính trị của mình. Năm 2011, Khổng Tử kết duyên với Tổng thống Nga, nhà độc tài đầy mưu lược Vladimir Vladimirovich Putin. Năm 2014, giải thưởng này trao cho Fidel Castro, với lý do là hơn 70 năm tham quyền cố vị ở Cuba, ông ta đã yêu hoà bình, không sử dụng vũ lực với Hoa Kỳ.
Lịch sử ngắn ngủi của giải Hoà bình Khổng Tử có một điều đáng ghi nhớ: đa phần người nhận giải đều im lặng và không đến nhận giải. Ngoài cựu tổng thống Đài Loan Liên Chiến chối bỏ, còn có cựu tổng thư ký LHQ Kofi Annan, Chủ tịch Fidel Castro, tổng thống Putin cũng không đến nhận giải.
Nhưng giải thưởng Hoà bình Khổng Tử năm 2015 mới thật sự là một cuộc tranh cãi dữ dội, khi Bắc Kinh dắt tay nhà Triết học vĩ đại của mình gả bán cho gã độc tài lừng danh ở châu Phi, tổng thống Robert Mugabe. Ngay khi giải thưởng này được công bố bởi Trung tâm Nghiên cứu hòa bình quốc tế của Trung Quốc (viết tắt là CIPRC), khắp nơi đã xôn xao về sự kiện này, đa phần là mỉa mai và nhạo báng.
Lionel Jensen, một giáo sư về ngôn ngữ và văn hóa tại Đại học Notre Dame (Úc) nói trên tờ The Christian Science Monitor rằng việc “trao giải thưởng Mugabe, tức là tự làm nhục và hết sức coi thường di sản văn hóa của Trung Quốc.”
Là một học giả nghiên cứu về Khổng Tử như ông Lionel Jensen, ông Daniel Bell, nhà tư tưởng hàng đầu về giá trị của Trung Quốc và châu Á tại Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh nói rằng “Khổng Tử xác định điều tối thượng mà chính phủ cần đảm bảo điều kiện cho các phúc lợi vật chất của người dân, sau đó giáo dục cho họ.” Giáo sư Bell, tác giả của nhiều nghiên cứu về Trung Hoa cho biết thêm rằng, “So với triết lý Khổng Tử, Mugabe đã làm điều ngược lại.”
Tờ Huffington Post tường thuật lại bình luận của giới trí thức qua Twitter, và tổng kết rằng, hầu hết cùng quan điểm với nhau rằng nếu cứ theo tiền lệ này, khả năng chiến thắng của năm tới là Kim Jong-un của Bắc Triều Tiên. Các ý kiến khác còn vui đùa thêm rằng buổi lễ có thể sẽ diễn ra tại The Hague, Hà Lan, Tòa án Quốc tế.
Bắc Kinh ngợi ca Tổng thống Mugabe là đã “giữ được ổn định khu vực và phát triển kinh tế”. Có thể đó là lý do Bắc Kinh trao giải cho ông ta nhưng Robert Mugabe thì được thế giới biết đến nhiều nhất bởi vi phạm của ông về nhân quyền, bao gồm cả các vụ thảm sát hơn 20.000 người dân ở các tỉnh Matebeleland và Midlands trong năm 1980 để giữ gìn chế độ. Sức mạnh cai trị của Mugabe ở Zimbabwe là ám sát, đàn áp, tra tấn và dùng nhân viên an ninh mặc đủ loại thường phục để trấn áp mọi ý kiến bất đồng.
Zimbabwe là quốc gia lừng danh về sản xuất kim cương, nhưng mỗi viên kim cương xuất đi từ quốc gia này, đều thấm máu của người lao động hay nước mắt của người dân nghèo phải mang vác món nợ công bởi sự hoang phí của giai cấp cầm quyền.
Năm 2005, bộ phim “The Interpreter” do diễn viên Nicole Kidman và Sean Penn thủ vai, nói về một nhân vật hư cấu có tên là Edmond Zwanie. Câu chuyện rất giống cuộc đời của ông Mugabe, từ một giáo viên ăn nói nhỏ nhẹ đi làm cách mạng, đã hóa thành bạo chúa. Sau khi coi bộ phim này, ông Mugabe đã hành động y hệt như Chủ tịch Kim Jong-un, tức là tuyên bố bộ phim do “CIA tài trợ” nhằm âm mưu lật đổ ông. Phim The Interpreter ở Zimbabwe hay The Interview ở Bắc Hàn cũng bị cấm lưu hành như nhau, và bị gọi tên là “âm mưu chống lại chính quyền của nhân dân”.
Nhưng vì sao Trung Quốc lại háo hức trao tặng giải thưởng mà họ cho là cao quý nhất cho nhà độc tài Mugabe, bất chấp dư luận? Câu trả lời mang tính nguyên tắc vĩnh cửu là: Bắc Kinh không bao giờ làm gì mà không có lợi cho mình. Mối giao hảo của Zimbabwe và Trung Quốc ngày càng đậm sâu hơn, kể từ chuyến thăm cấp nhà nước kéo dài 5 ngày của Mugabe vào năm 2014. Các báo cáo tài chính được Forbes tiết lộ, cho biết đầu tư của Trung Quốc tại Zimbabwe đã vượt lên hơn 600 triệu USD, nhiều hơn bất kỳ quốc gia châu Phi khác. Và mối giao hảo này được gắn kết rõ hơn thông qua ít nhất hai công ty Trung Quốc, là Anjin Investment và Tế Nam để khai thác, điều hành mỏ kim cương Marange cực kỳ quý báu của Zimbabwe.
Trong cuộc chơi chính trị, kinh tế, văn hoá… của các quốc gia lớn, Trung Quốc cũng muốn góp mặt mình vào đường đua của các nước phát triển, kể từ khi kinh tế của họ phất lên. Giải Hoà bình Khổng Tử là một ví dụ. Khi gã nhà giàu mới nổi nghĩ rằng mình có tất cả, đôi khi họ cũng cần có chút thời gian để thảng thốt nhận ra rằng thịnh vượng không đồng nghĩa là có được cả văn hoá. Minh chứng cụ thể nhất, là khi họ sẵn sàng gả bán văn hoá của dân tộc mình để đổi lấy chút leng keng tạm bợ của đồng tiền.
T. K.
 http://boxitvn.blogspot.com.tr/2015/10/giai-hoa-binh-khong-tu-khi-triet-gia-bi.html

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Về chương trình “Giai điệu tự hào” tháng 9-2015 (Bâng khuâng tháng 9) (Nguyễn Thượng Long)

“…Bên cạnh những nhạc sĩ, ca sĩ, văn nô, bồi bút…miễn là có tiền, vẫn còn có những trí thức văn nghệ sĩ như nhạc sĩ Quốc Trung và MC nổi tiếng Tạ Bích Loan. Trời Nam vẫn còn có những con người dũng cảm và trung thực như thế…”



Về chương trình “Giai điệu tự hào” tháng 9-2015 (Bâng khuâng tháng 9) (Nguyễn Thượng Long)


Những ngày này, với những ai còn chút ưu thời mẫn thế không thể không có những bâng khuâng, trăn trở rằng: Sau 85 năm ĐCS hiện diện trên mảnh đất đau khổ này (1930 – 2015) với 11 kỳ đại hội, đại hội đảng cộng sản lần thứ 12 sắp tới không biết sẽ có những đột phá chiến lược nào có thể làm thay đổi vận mạng chẳng ra gì của dân tộc mình không?

·  Không biết  chủ nghĩa Mác – Lê ở Việt Nam có còn là vô địch trong khi nó đã phá sản hoàn toàn trên phạm vi thế giới?

·  Không biết tên đảng có còn tính từ Cộng Sản nữa không, khi mà lý tưởng cộng sản đã bị thế giới văn minh chứng minh là ảo tưởng, thậm chí còn là nguồn gốc của tội ác và đã từ lâu bị các dân tộc văn minh ném vào sọt rác của lịch sử…?

·  Không biết đảng có còn duy trì Điều 4 Hiến Pháp để nắm giữ độc quyền lãnh đạo cách mạng Việt Nam trong tư cách của một thực thể chính trị siêu quyền lực phủ trùm lên Nhà Nước – Chính Phủ - Quốc Hội và ôm trọn cả Tứ Quyền (Lập Pháp – Hành Pháp – Tư Pháp – Thông tin báo chí)?

·  Không biết đảng có còn lấy “Sở hữu quốc doanh” và coi“Định hướng XHCN” là chủ đạo nữa không, trong khi nó được chính thực tế Việt Nam ngày ngày chứng minh đây chính là mảnh đất mầu mỡ của tham nhũng, chia chác, xin cho, thua lỗ, nợ nần, lạm phát…và là sân chơi riêng của các đại gia tư bản đỏ trong các nhóm lợi ích?

·   Không biết ĐCS Việt Nam sẽ thoát Trung thế nào khi lá bùa“16 chữ vàng và 4 tốt” của người Tầu vẫn được ngự trị ở vị trí trang trọng trong các mối bang giao quốc tế của đảng?

Trong khi những câu hỏi trên chưa có câu trả lời, tất cả vẫn còn là ẩn số thì những gì đã diễn ra ở hàng loạt các đại hội đảng cơ sở của các Tỉnh Thành – Huyện – Xã – Ban ngành trên cả nước đã làm người ta thất vọng khi vẫn thấy chân dung Mác – Lê vẫn ngự trị cùng với búa liềm và tượng bán thân ông Hồ, người đã đưa rước những tư tưởng của các ngoại nhân xa lạ này đến với dân tộc Việt Nam, một dân tộc có bản chất hiền hòa và hướng nội này…Như vậy hóa ra tất cả vẫn là “NGUYỄN Y VÂN” hay sao? Dân tộc này có tội lỗi gì trong tiền kiếp mà ngày được thoát u, thoát mê để tìm đến dân chủ như Đông Âu và Nga Xô cộng sản lại còn xa vời đến thế. Mọi khẳng định lúc này vẫn còn quá sớm và tất cả vẫn chỉ là phỏng đoán.

Nhưng… đâu có phải ai ai trong chúng ta cũng mê lú và run rẩy mãi trong sợ hãi, chấp nhận sống mà như chết giữa thế giới đầy biến động này. Chương trình “GIAI ĐIỆU TỰ HÀO THÁNG 9 – 2015” của VTV1 diễn ra vào tối 25/9 vừa qua đã làm không ít người giật mình, ngơ ngác khi lần đầu tiên hình tượng Lenin hoàn toàn vắng bóng. I-lích vĩ đại, sư phụ của ông Hồ hoàn toàn không có chỗ đứng trong đêm nhạc Nga tuyệt vời này. Trong 7 ca khúc Nga nổi tiếng được thể hiện, không có bài “Đỉnh núi Lenin” ngỡ làbất hủ, một thời sống động cùng nhiều thế hệ người Việt Nam, trong đó có thế hệ U70 – U80 chúng tôi. Bảy ca khúc Nga được chọn ra để luận bình, thưởng lãm hôm đó là: “Chiều hải cảng”,”Đôi bờ, “Chim họa mi đừng hót, “Cây Thùy Dương”, “Thời thanh niên sôi nổi”, “Giờ này anh về đâu”,và cuối cùng là“Chiều ngoại ô Moskva”, thường được thế hệ chúng tôi gọi tắt là “Chiều Moskva” lừng danh một thời.

Tôi biết bài “Đỉnh núi Lenin” từ giữa những năm 1960 của thế kỷ 20. Những người thầy dậy đại học của tôi từ Liên Xô trở về đã dậy cho chúng tôi hát bài hát này. Tôi cũng mang bài hát này đến những mái trường heo hút nằm trên miền cao Lạc Sơn – Vụ Bản - Hòa Bình suốt thập kỷ 1970. Trong một thời gian dài, mỗi khi nghe và cả mỗi khi hát ca khúc này là  một lần thầy trò chúng tôi cùng như bị rơi vào trạng thái nhập đồng khi nghĩ về “Thiên Đường Xô Viết”, nơi mà dù có phải đốt cháy cả đất nước này“Đảng” và “Bác” vẫn không thôi hướng dân tộc tìm đến.

Đỉnh núi Lenin (Nhạc:I. Miliutin – Lời: E. Đônmatôpxki)

“Bạn ơi đi với tôi, lên đỉnh núi khi trời chiều.
Đỉnh non của Lenin, lòng chan chứa tình yêu.
Bạn ơi ta ngó sang ,Thành Mạc Tư Khoa bên kia đồi.
Từ trên đỉnh núi cao, nhìn rộng đến chân trời,
ĐK: Kìa bao nhà máy, khói loang ngợp trời,
như áng mây chiều. Đẹp xinh rực rỡ
Ngôi sao đỉnh tháp Kremlanh.
Tỏa ánh hy vọng, ngôi sao rực chiếu bao niềm tin.Bạn ơi Mạc Tư Khoa thành phố hòa bình…”.
Có thể nói chính ca khúc này đã góp phần làm thế hệ U70, U80 chúng tôi thêm thấm đẫm tinh thần Nga từ đầu đến chân nên không ai có thể nghĩ lại có ngày Đông Âu cộng sản và LBCHXHCN Xô Viết (CCCP) sụp đổ tan tành nhanh đến thế. Chính nhờ sự bùng nổ thông tin của Internet mà cả nhân loại giờ đây đã biết… chỉ vì “Đấu tranh giai cấp”, “Bạo lực cách mạng” và“Chuyên chính vô sản”, những lời cửa miệng của Lênin lúc sinh thời mà nhiều chục triệu người trên thế giới, nhiều triệu người Việt Nam phải chết tức tưởi vì CCRĐ, vì chiến tranh loạn lạc …nên việc Liên Xô đột ngột tan vỡ và nước Nga sau ngót trăm năm dưới bóng Lênin nay lại có bộ dạng nhếch nhác như thế này và tượng đài Lênin bị giật đổ ở nhiều nơi trên thế giới là tất nhiên, là điều bình thường, là nhân quả, là cái giá phải trả mà thôi.

Tôi nghĩ rằng việc loại bỏ bài “Đỉnh núi Lenin” ra khỏi chương trình nhạc Nga hôm đó hoàn toàn không phải là một quyết định nông nổi và vô tình. Bằng quyết định đó,“Giai điệu tự hào”đã đưa ra thông điệp  mang tính thời đại thật sâu sắc rằng: “Chúng tôi vì đảng mà đã từng yêu mến nước Nga, đã từng si mê tâm hồn Nga…không có nghĩa là chúng tôi mãi mãi phải mù quáng, hạ mình trước  những giá trị không có thật, những thần tượng ảo”, thế thì trạng thái nhập đồng của thế hệ chúng tôi ngót nửa thế kỷ trước khi hát “Đỉnh núi Lenin” chỉ là những ảo giác đáng thương, những hoang tưởng thật thảm hại.

Bên cạnh việc loại bỏ bài hát “Đỉnh núi Lê nin” ra khỏi đêm nhạc Nga của mình, chương trình Giai điệu tự hào tháng 9 – 2015” còn diễn ra cuộc đụng độ không tiền khoáng hậu giữa một bên là “Hội đồng già” trong đó có những gương mặt lừng danh bảo thủ như Phó GS - TS Đào Duy Quát nguyên phó ban tuyên giáo TW, nguyên TBT trang web ĐCS Việt Nam, như PGS - TS Nguyễn Thị Minh Thái, cây lý luận mỹ học khét tiếng đành hanh và bảo thủ trong tranh luận…với một bên là “Hội đồng trẻ” với những gương mặt điển hình như nhạc sĩ nổi tiếng Quốc Trung, MC nổi tiếng Tạ Bích Loan… Điều thống nhất đến tuyệt đối ở cả 2 hội đồng là tất cả họ đều là những người đã từng sống, học tập và làm việc nhiều năm ở Nga và họ cùng coi Liên Xô trước kia và Nga là tổ quốc thứ 2 của họ.

Ngoài những lời bình luận du dưa, đưa đẩy có tính vô thưởng vô phạt của cả 2 hội đồng, thì đỉnh điểm đáng chú ý nhất của cuộc đụng độ tập trung vào bài “Đôi Bờ” phiên âm theo tiếng Việt là“Đơvaberega”. Tên gốc của bài hát là “Pesnhia Masi” (Bài hát của Masa), nhạc của A.Espai, lời của G.Pôgienhian. “Đôi Bờ” là bài hát trong phim “Khát” xuất hiện lần đầu tiên ở miền Bắc Việt Nam trong những năm đầu 1960. Phần nhạc được ký âm vô cùng đơn giản chỉ có nốt đen và nốt trắng. Nội dung bài hát này mô tả một cuộc tình vô vọng giữa một cô gái với một chiến sĩ hồng quân. Người chiến sĩ hồng quân đó được cài vào hàng ngũ phát xít, còn cô gái gia nhập đội du kích. Người chiến sĩ hồng quân đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Dù đã biết người yêu của mình không còn nữa, cô vẫn cứ vò võ đợi chờ trong khổ đau. Lời Tiếng Việt của bài hát này đã bỏ hết những câu bi lụy, rã rời… chỉ giữ lại những lời mượt mà, chung thủy, tràn đầy thương yêu của những lứa đôi phải sống trong xa cách và đợi chờ.

Đôi Bờ

“Đêm dài qua dưới mưa rơi, em mong chờ anh  tới.
Cây cỏ hoa như nói lên lời, em hạnh phúc nhất đời.
Lòng em tin thắm thiết yêu anh, giữ tình đôi lứa ta.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.”

Ngay sau khi ca sĩ hát bài “Đôi Bờ” dừng lời, PGS. TS Đào Duy Quát đăng đàn, chém gió vùn vụt khi ông khoe: “Tháng trước tôi mới đi Nga về, gặp cựu thứ trưởng văn hóa Nga, được đón tiếp và chiêu đãi ca nhạc. Tôi nghe ông ấy kể say mê về bài hát “Đôi Bờ”… đại ý là:

“Sau chiến thắng phát xít 1945, chính phủ Liên Xô đã truy tặng danh hiệu anh hùng cho chàng trai là người chiến sĩ hồng quân đã hy sinh đó. Nhưng…buồn thay! Cả gia đình anh cũng đã chết hết vì chiến tranh, không còn ai có thể đứng ra nhận danh hiệu đó, nên chính quyền đem tặng cho cô người yêu của anh ta và tất cả cùng ùa đến chúc tụng người phụ nữ đau khổ này bằng lời ca “Em hạnh phúc nhất đời…”.

Nhạc sĩ Quốc Trung, thành viên của “Hội đồng trẻ”, với nét mặt đăm chiêu, đầy những căng thẳng vì phải kìm nén, nhưng lại dùng ngôn ngữ rất khiêm nhường để đáp lại lời của một bề trên về mọi phương diện:

“Tôi không đồng ý nhận xét rằng, cô gái ấy là hạnh phúc nhất trên đời. Người phụ nữ bình thường nào trên đời cũng cần phải có chồng để cùng gây dựng hạnh phúc. Người ta đã coi một cô gái mất người yêu khi nhận danh hiệu anh hùng thay cho người yêu là“Em hạnh phúc nhất đời”… ca ngợi như thế là phản nhân văn…”

Khán phòng như lặng đi trước bình luận rất ôn tồn và đích đáng của nhạc sĩ Quốc Trung. Ông lớn Đào Duy Quát, người hùng tuyên giáo một thời tái mặt, chỉ còn biết lơ láo, nhìn trần nhà và chết lặng.

Thật bất ngờ và không may cho đức ông Đào Huy Quát, MC nổi tiếng du học báo chí ở Nga về, người mà tên tuổi gắn liền với cuộc chiến chống gian dối trong thi cử của Hà Tây cũ những tháng năm 2005 – 2006 …chị thản nhiên góp lời:

“Tôi vừa mới gặp chị Lavrenev Anna, giám đốc trung tâm khoa học và Văn hóa Nga ở Hà Nội. Tôi hỏi chị có biết bài “Đôi Bờ”không? Chị ấy nói bây giờ đến Việt Nam mới biết đấy. Chị Anna nói tiếp rằng nước Nga bây giờ, những bài hát ấy người ta quên hết rồi. Người trẻ cũng chẳng ai biết”…”…”Người ta chỉ nhớ khi người ta muốn nhớ. Khi người ta thích thì người ta xây dựng thành huyền thoại”.
Trường quay lại một lần nữa chết lặng, cả 2 MC của chương trình không giấu được vẻ lúng túng. Đức ông tuyên giáo một thời như ngồi phải tổ kiến lửa vẫn cố đấm cãi chày cãi cối lấy được: “Thông tin đó không đúng đâu”, lại khoe: “Tháng trước tôi dẫn một đoàn công tác qua Nga, dự cuộc chiêu đãi, được xem một ca sĩ 60 tuổi hát  và 3 chàng trai 18 tuổi hát nữa”.(Hic)


MC Tạ Bích Loan và tác giả bài viết này trong đêm 9/1/2007,
đêm bình chọn Người Đương Thời được yêu thích nhất 2006

Thật đáng buồn cho PGS/TS nguyên phó ban tuyên giáo TW Đào Duy Quát lúc nào cũng súng sính Mác – Lê đầy mình, đầy túi lại không hiểu được rằng, người ta mở tiệc, để đào kép hát hò đãi đằng ông chứ đâu có phải người dân Nga nào hôm nay trong đời sống thường nhật vẫn còn hát bài này. Cái ông ca sĩ Nga 60 tuổi và 3 cậu bé Nga 18 tuổi hôm đó hát “Đôi Bờ” thì có khác gì đâu“Giai Điệu Tự Hào” để 3 ca sĩ già Trần Hiếu, Trung Kiên, Quang Thọ hát “Chiều trên bến cảng” và cô ca sĩ còn quá trẻ, tôi không nhớ tên đã hát bài “Đôi Bờ”…chứ  đâu có phải thanh niên và ông già Việt Nam nào đã sống đến thời @ rồi mà vẫn còn ngẩn ngơ, lãng đãng, vấn vương và “Phiêu cùng những bài hát này!

Những tưởng trên đất nước khổ đau và bất hạnh này, dân tộc đã hoàn toàn liệt kháng. Nhưng với việc loại bỏ bài hát “Đỉnh núi Lenin” ra khỏi chương trình “Giai điệu tự hào”, theo dõi cuộc tranh luận giữa nhạc sĩ  Quốc Trung cùng MC Tạ Bích Loan với đức ông tuyên giáo Đào Duy Quát ta thấy những khát vọng đòi sòng phẳng, minh định lại nhiều giá trị cơ bản, đòi gọi tên đúng cho những sự vật, sự việc, sự kiện méo mó trong quá khứ dù đã phủ dầy vết bụi của thời gian, vẫn đang là những cơn sóng ngầm không thể phủ nhận.

Qua chương trình “Giai điệu tự hào tháng 9 – 2015” này, theo tôi lời phản biện của nhạc sĩ Quốc Trung đã làm vợi bớt đi những nỗi đau đời mà nhiều triệu người phụ nữ Việt Nam có chồng, người yêu đã chết trong các cuộc chiến tranh tàn khốc trong quá khứ, đang phải sống cô đơn trong quyên lãng. Cộng đồng“NGƯỜI ĐƯƠNG THỜI” của VTV3 Đài truyền hình Việt Nam ngày nào có thể tự hào vì có người cầm cờ dũng cảm và trung thực là MC Tạ Bích Loan, kiên quyết không nói điều ngược ngạo.

Người đời thường than vãn nước Nam giờ đây: “Tuấn kiệt như sao buổi sớm / Nhân tài như lá mùa thu” (NT), và “Thạch Sanh thì ít – Lý Thông thì nhiều”. Bên cạnh biết bao những tấm gương yêu nước nhiệt thành thì đất nước cũng đã từng bao phen ê chề vì những gương mặt mốc như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, Mạc Đăng Dung, Hoàng Văn Hoan và danh sách loại này còn nối dài ở xã hội Việt Nam đương đại…thì chương trình “GIAI ĐIỆU TỰ HÀO 9 – 2015” diễn ra vào tối 25/9/2015 trên VTV1 Đài truyền hình Việt Nam đã cho chúng ta một hy vọng: Bên cạnh những nhạc sĩ, ca sĩ sẵn sàng hạ mình sống kiếp cầm ca, những trí thức, nhà văn, nhà báo sẵn sàng chấp nhận thân phận trí nô, văn nô, bồi bút…miễn là có tiền, vẫn còn có những trí thức văn nghệ sĩ như nhạc sĩ Quốc Trung và MC nổi tiếng Tạ Bích Loan. Trời Nam vẫn còn có những con người dũng cảm và trung thực như thế… tôi nghĩ rằng: Chúng ta không tuyệt vọng.

Vận nước rồi sẽ qua cơn “Bĩ Cực” để đến ngày “Thái Lai”, tôi vững tin vào những điều như vậy.     
                                                      
Hà Đông tháng 10/2015
Nguyễn Thượng Long

Nguyên giáo viên Địa Lý Hòa Bình – Hà Tây, “NĐT” GD – ĐT năm 2006.
Nơi ở: Số nhà 4 - Ngách 102/12 Văn La –  Phường Phú La – Hà Đông – Hà Nội.
ĐT: 0433521066 & 01652323836
Email: nguyenthuonglong571@gmail.com